Thứ Ba, 15 tháng 7, 2014
Những câu nói của cha mẹ khiến con nản chí
“Bố/mẹ biết là con có xác xuất cố hơn nữa mà” Bạn bực mình vì biết rằng con mình thừa sức học giỏi hơn nữa , chơi thể thao giỏi hơn nữa? Tuy nhiên , bất kỳ lời bình phẩm nào có vẻ như cha me không thỏa mãn với những cố gắng của con cái thì không chỉ khiến con nản , mà còn có xác xuất làm điều ngược hẳn lại với việc xứng đáng được đề nghị hoặc đề xuất con gắng gổ thêm. Ví như câu “cố nữa vào” mà ba mẹ đang định nói với con có liên quan tới các nhiệm vụ hay việc làm hàng ngày , chúng ta có xác xuất nên nói rõ và giản đơn , rành mạch hơn theo kiểu thế này: “Khi nào con dọn xong giường thì con có xác xuất ra ngoài chơi với các bạn”. “Con lúc nào cũng…” , “Con không bao giờ…” Ở trọng tâm của những câu nói này là những “cái nhãn” có xác xuất được gắn vào trẻ mỏ suốt cả đời. Ví như cha me thường xuyên trách cứ con rằng bé “luôn luôn” quên rửa tay trước khi ăn , có xác xuất khiến con dễ trở nên một người sau này không bao giờ rửa tay trước khi ăn. Thay vì thế , hãy hỏi con xem bạn có xác xuất giúp con thay đổi bằng cách nào: “Mẹ dòm thấy hình như con ít nhớ được việc rửa tay trước khi ăn. Mẫu thân con mình thử nghĩ xem có giải pháp nào hay hay để con nhớ tốt hơn không nhé!” Như vậy sẽ tốt hơn cho bé rất nhiều. Một câu nói tưởng như một thứ thuốc vô hại lại khiến trẻ giảm tự tín và có những xúc cảm thụ động. “Bởi vì bố/mẹ đã nói thế thì phải chi thế!” Câu nói này đặt toàn bộ quyền kiểm soát vào tay cha me , và không có một sự hạn chế hay một trường hợp ngoại lệ nào cả gạt đi ý chí độc lập – vốn đang ngày một tăng – của các bé , khiến các bé giảm khả năng tự tìm hiểu , tự suy luận. Nó cũng làm bạn mất đi một thời cơ để dạy con. Nếu , con bạn không muốn đi thăm họ hàng vào một ngày nắng đẹp vì chúng muốn ra ngoài chơi. Chúng sẽ hỏi tại sao nhất quyết phải đến nhà họ hàng. Thay vì câu “Bởi vì mẹ bảo thế!” , bạn có xác xuất thử nói: “Mẹ biết con thích ra ngoài tập đi xe đạp , nhưng bác A. nói rất nhớ con. Vậy chúng ta nên gắng gổ khôn xiết để thể hiện tính cách đối với người nhà chứ , đúng không nào?” “Bố/Mẹ đã nói rồi!” Bạn liên tiếp bảo với con rằng nếu cứ chơi điện tử suốt buổi chiều , thì sẽ không còn thời kì để để sẵn cho bài kiểm tra toán ngày hôm sau. Và sự thể thế nào? Vì không học bài kỹ , con bạn làm bài không tốt thật! Nhưng câu nói “Mẹ đã nói rồi!” chỉ nói với bé rằng cha me luôn đúng và ngược lại , con luôn sai. Thay vì thế , hãy chỉ ra những kết quả hăng hái nếu con bắt chước theo việc làm sai trái của người khác lời bạn. Nếu , bạn nhắc con đi học bài , và nói: “Con mà học bài kỹ , kiên cố con sẽ làm tốt bài kiểm tra , đúng không con?” Như thế sẽ giống như đặt quyền kiểm soát và lòng tin vào con bạn hơn. “Con đừng lo – ngày đầu tiên đi học lớp một sẽ ổn thôi” Việc xoa dịu một đứa con đang lo âu không có gì là sai cả. Nhưng thực tiễn , nếu cha mẹ bảo con mình đừng lo , là bạn đã phủ nhận xúc cảm tự nhiên của bé. Vì suy cho cùng , bé nhà bạn vẫn lo âu về ngày đầu tiên đi học , và lại thêm lo âu rằng “sao mình lại lo âu thế này?!” , hoặc lo rằng liệu bạn có buồn bực vì việc bé đang cảm thấy lo âu hay không. Thay vì thế , cha me nên nói: “Mẹ thấy là con lo âu. Hay là con kể cho mẹ nghe con lo nhất chuyện gì đi , biết đâu chừng mẹ có xác xuất giúp con vượt qua được chuyện đó?” Bạn nên xứng đáng được đề nghị hoặc đề xuất con bắt chước theo việc làm sai trái của người khác những điều có như thế nào thì bày tỏ đúng như thế , đừng bắt ép con phải tuân phục theo những câu sai khiến của mình. “Mẹ muốn con không chơi với bạn A , mẹ không thích nó”. Đúng , rất nhiều bậc phụ huynh không thích một đôi đứa trẻ nào đó , vì bất kỳ lý do gì; nhưng chính cái giây lát bạn nói con bạn rằng bạn cản trở “đứa trẻ đó” , thì “đứa trẻ đó” bỗng trở nên… thu hút hơn nhiều trong mắt con bạn. Đưa lại hiệu quả tốt nhất cha me nên đàm luận với con , với được tràn đầy hy vọng “cài cắm” được vào đó câu chuyện về những giá trị , về đúng sai để con tự nhận thức. Bạn cũng có xác xuất hỏi con một số câu hỏi mở , như “Sao con thích chơi với bạn B?” , “Các con thường chơi gì với nhau?”… rồi phân tích những đúng sai trong hành động của các bé , như vậy sẽ tốt hơn nhiều việc cấm cản. “Cách làm không phải chi thế! Đây , để mẹ làm cho” Bạn nhờ con mình làm một việc gì đó , nhưng bé lại làm không tốt lắm. Thật khó mà kiềm chế tình cảm để không nhảy vào và tự làm lấy cho rồi , nhưng như thế sẽ là một sai trái , vì nếu cái gì bạn cũng tự làm cho nhanh , thì con bạn sẽ không bao giờ học được cách làm , và sau này sẽ ít chịu thử bất kỳ việc gì khác khi bạn nhờ. Ví như thực sự cần , bạn có xác xuất can thiệp vào việc con đang làm , nhưng theo cách hiệp tác thay vì phủ nhận việc làm của con: “Đây , để mẹ cho con xem một “tuyệt chiêu” mà mẹ học được trên tivi về việc gấp quần áo nhé! Rất dễ con ạ , con có xác xuất làm y hệt”. “Sao con không được như anh/chị con chứ?” Sự tranh đua với nhau giữa anh chị em là điều rất khó tránh – và bất kỳ câu gì cha mẹ nói gợi lên sự so sánh thì chỉ như đổ thêm dầu vào lửa. Sự so sánh luôn đặt những đứa con của bạn vào các “thư mục”: đứa sáng ý , đứa ý mức độ nhiều , đứa năng động… Và không ý thức , bạn sẽ khiến con mình nản , không muốn thử những việc mà anh/chị mình giỏi hơn. Đưa lại hiệu quả tốt nhất , bạn có xác xuất thử xứng đáng được đề nghị hoặc đề xuất mỗi đứa con đeo đuổi sở trường và thị hiếu của mình , và không so sánh con với bất kỳ ai , nhất là những người nhà chung quanh bé.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét